--%> TRANG_THO_LU_KHACH_-_Nhieu_tac_gia, Cong ty sinh thai va van hoa du lich truong thuan, cong ty du lich tai thai binh, du lich nam dinh, du lich ha noi ngan nam van hien, hanh trinh tren moi neo duong to quoc, hanh trinh xuyen viet nam, du lich lu hanh trong nuoc va nuoc ngoai, khu du lich sinh thai bach thuan, lang vuon bach thuan tinh thai binh, lang hoa cay canh bach thuan, huong vuon bach thuan, huong sac thuan vy, cay the, non bo, tieu canh, bachthuangardenvillage, truongthuantourist, nhutruongtour
 
 
 
LỊCH TRÌNH TOUR
Tour Lễ hội
Tour Miền Bắc
Tour Miền Trung
Tour Miền Nam
Tour Tây Nguyên
Tour Miền Tây
Tour Quốc tế
TRANG THƠ LỮ KHÁCH
     
TRANG THƠ LỮ KHÁCH - Nhiều tác giả
 

 
Trang thơ lữ khách

 

 

 
       Mấy lời thưa cùng quý độc giả

 

      Dòng đời luôn tấp nập, những bước chân người luôn hối hả ngược xuôi với cuộc sống đời thường. Tuy vậy trên từng mảnh đất, mỗi ngọn núi, dòng sông luôn thấp thoáng những dáng người ngày đêm sáng tạo không ngừng cống hiến cho đời những tinh hoa tinh túy nhất. Mỗi gương mặt dù quen hay dù lạ, nhưng với một nhiệt huyết đầy cháy bỏng, tinh tế, với chất thơ, chất nghệ sỹ và tinh thần hòa cảm sẽ là cầu nối đưa chúng ta đến gần nhau hơn.

 

Bằng tình cảm yêu thơ, sức sáng tạo, nguồn cảm xúc vô tận với tình cảm, tình yêu quê hương đất nước, những dung động thực sự rất hồn nhiên trong sáng, đầy sâu lắng, những cảm nhận mới mẻ bằng tâm hồn nhạy cảm nhất trên mỗi “nẻo đường hành quân” tìm lại dấu chân xưa . Tiếp nữa là trên mỗi hành trình du lịch ở khắp mọi miền quê hương Việt Nam tươi đẹp, những cảnh sắc nên thơ thi vị, đậm đà, hay những chuyến thực tế vượt xa ngàn trùng đại dương từ đó những quý vị du khách đã có dịp trải nghiệm, với nguồn cảm hứng như nước thượng nguồn vô tận hòa vào dòng chảy của những tâm hồn, những con người yêu đời, yêu quê hương đã sáng tác nên các tác phẩm thi ca giàu chất nhạc, chất thơ, đôi khi dẫu còn mộc mạc đơn sơ về vần điệu nhưng đó là tất cả những dung cảm trước cuộc đời, của những tâm hồn rực cháy yêu thương để lại như một kỷ niệm đáng nhớ không thể nào quên.

 

Những phác họa, những đường nét sắc màu, những cảm nhận ấy đã tạo thành dòng chảy, đã đi vào thơ như một làn gió nhẹ với sắc hoa, sắc lá, với gam màu đẹp tạo nên một mùa xuân tràn đầy hương sắc, dịu ngọt, thắm đượn tình quê hương, tình người trong từng tác phẩm.

 

Chúng tôi Ban biên tập chương trình Trang thơ lữ khách xin trân trọng cảm ơn sự cộng tác, sự giúp đỡ nhiệt tình của các Quý du khách, đặc biệt xin cảm ơn các nhà giáo với những sáng tác trong “Quê biển mùa phượng đỏ” và toàn thể các bạn yêu thơ đã gửi tin bài về Ban biên tập chương trình.

Ban biên tập hy vọng sẽ tiếp tục nhận được những bài viết về chủ đề du lịch, tình yêu, tình quê hương đất nước sẽ được gửi đến từ các quý vị. Điều đó sẽ tạo nên sức sống mới bởi những tâm hồn, những tình cảm sâu nặng nhất với quê hương Việt Nam tươi đẹp.

 

Xin thành cảm ơn và kính chúc tất cả quý vị một năm mới tràn đầy sức xuân, ấm nồng, hạnh phúc, bình an, và có thêm nhiều thành công mới!

 

 
                                              Chào xuân mới 2013                                                                               
 
  T/M Ban biên tập
 
     (Tour Operator)
 
    Mr: Nguyễn Như Trường

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
CHÀO HẠ LONG

 
 

Đến Hạ Long anh vội đi tìm

Rồng ở nơi đâu giữa biển xanh bát ngát

Ngỡ huyền thoại xưa – Rồng vàng tắm mát

Sóng Đại dương làm dào dạt đến bây giờ.

 

Chiều Hạ Long như thực như mơ

Phép thần nào hóa muôn hình kỳ diệu

Để chúng mình bên nhau ngắm biển chiều êm dịu

Cánh buồn xa con sóng nối xô bờ.

 

Lại cùng em bên núi Bài Thơ

Núi bao tuổi vẫn say tình biển cả

Nhớ thi nhân xưa đề thơ trên vách đá

Để ngàn năm tên núi mãi mộng mơ.

 

Chiều Hạ Long sôi động buổi tan ca

Thành phố biển lại xanh màu áo thợ

Như ánh sáng từ dòng than hối hả

Lấp lánh một miền đất mỏ - vàng đen.

 

Chiều Hạ Long nhẹ bước bên em

Biển vẫn xanh sóng vẫn xô dào dạt

Hàng thông đứng bốn mùa nghe biển hát

                                           Chốn thần tiên

     nơi Rồng đến

                                             không về!

 

 

 
Tác giả: N.G.Ư.T. Đỗ Đình Trọng – Thái Bình

 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
YÊN TỬ

 
 

Ta tìm về Yên Tử

Tìm cõi tiên giữa trần

Đỉnh phù vân mây phủ

Đâu phái thiền trúc lâm?

 

Tháng năm mờ hư ảo

Đọng trên thân tùng già

Cứu nước – Người cẩm kiếm

Thương đời – Người xuất gia.

 

Nặng lòng bao cung nữ

Trầm mình suối Giải Oan

Để nhiều đêm không ngủ

Một mình trước thảo am.

 

Ta tìm về Yên Tử

Lời xưa vọng thật gần

Bỏ lầu son gác tía

Bậc đá mòn giữa chân…

 

Nén hương thơm trầm mặc

Vờn trên mái chùa Đồng

Một vùng trời Đông Bắc

Nhớ vọng về Thăng Long.

 

Bên rừng trúc mướt xanh

Khẳng khiu cây đại cổ

Như ngàn năm lịch sử

Vẫn thơm cùng thời gian.

 

 

 
Tác giả: Nguyễn Quốc Huy – Thái Bình

 

 

 

 

 

 
* * *

 
 

 
EM VỀ YÊN TỬ

 
 

Đưa em về Yên Tử

Tìm lại cõi hư vô

Nơi đất trời giao cảm

Để hồn thiêng bây giờ!

 

Em lên tới Hoa Yên

Giữa trời mây khoáng đạt

Nghe lao xao trúc hát

Như lời của người xưa.

 

Trời nào có đổ mưa

Mà ướt đầm lưng áo

Trái tim như mách bảo

Kia rồi cõi sắc không.

 

Ngàn bậc đá rêu phong

Tới đỉnh trời cao ngất

Nơi không còn thù hận

Bao người về tu tâm.

 

Hàng thông ngàn năm tuổi

Đứng cạnh rừng trúc xanh

Ôi gập ghềnh bậc đá

Cứa nát bàn chân anh.

 

Tựa vào nơi thoát tục

Tựa vào cõi hư không

A di đà em khấn

Đã lên tới chùa Đồng.

 

Sao khéo thế đá chồng

Dựng đài sen trầm mặc

Mây đỉnh trời giăng mắc

Người ngồi thiền năm xưa.

 

Ai người lên Yên Tử

Để một ngày tĩnh tâm

Giũ bụi đời trần thế

Ngồi thiền cùng tháng năm.

 

Mai trên đường về quê

Gậy chống mòn bậc đá

Người xưa sao cũng lạ

Chối bỏ đời vinh hoa.

 

Xa rồi ơi Yên Tử

Về vui mảnh sân nhà

Vui cùng đàn em nhỏ

Chữ “tâm” ở trong ta.

 

 
Tác giả: Vũ Đình Tùy – Thái Bình

 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
MÙA XUÂN BƠI CHẢI

 
 

 
(Mùa xuân nao cũng mở hội đua thuyền

 
Cảnh thuyền rồng trổ tài lại in vào thời gian)

 
 

Năm nay lập xuân mồng bảy

Hội đua thuyền tổ chức mùng hai

Gió đông thổi lộng từng hồi

Cánh diều dán vào nền trời đục

Một bến bờ một dòng người đông đúc

Không chen nhau vẫn im lặng ngóng chờ.

 

Dưới lòng sông thuyền máy chạy dẹt bờ

Tiếng trống ngũ liên chập chờn trong gió

Pháo bỗng nổ sáu thuyền rồng xuất phát

Cuộn sóng mặt sông, bọt trắng tung lên

Rồng xanh, rồng trắng, rồng đỏ, rồng vàng

                                    Mười hai mái chèo

                          bổ nhịp nhàng theo tiếng mõ.

 

Đến độ cua thì các dòng phân dõ

Rồng đỏ vươn vai, rồng vàng gắng sức

Nước sông Diêm đã đục, đục thêm

Không gian động âm thanh vang vọng

Tiếng hò reo hòa lẫn tiếng sáo diều.

 

Tôi đứng lẫn trong dòng người xem hội

Mắt rõi theo những thuyền rồng bơi lội

Cô gái đứng bên bỗng nở nụ cười

Tôi nhìn sang và bắt gặp đôi môi

                                         Tôi giật mình:

                Đôi môi của mình hồi tuổi trẻ

Nhìn lên trời, tôi thấy cánh diều chao

Nhìn xuống sông, mái chèo khua lỡ nhịp

Và … mùa xuân đã đến trong tôi.

 

 
Tác giả: Lê Đức Khải – Thái Bình

 

 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
THĂM HỘI PHỦ GIẦY

 
 

Tôi đến Phủ Giầy sương đầy trời

Bánh xe lăn theo hạt sương rơi

Núi đồi thấp thoáng màu sương bạc

Sữa mẹ đâu tưới khắp đất trời.

 

Đây đền Mẫu Thượng như sao ngọc

Kia đền Cô Chín mờ sương hơi

Ở đâu Mẫu Hạ đương yên giấc

Đền Chính xa nhìn màu sương buông.

 

“Xếp đỏ” pha lẫn khăn áo xanh

Này đoàn người mới đến vấn danh

Áo hoa màu tím long lanh ngọc

Tín đạo theo cùng với chư khanh.

 

Trên đỉnh dòng người lớp “hoàng kê”

Oản tía, tiền vàng - ánh sao khuê

Đầu xanh, đầu bạc hòa trong hội

Hội mẫu Phủ Giầy thật linh ghê.

 

Hướng về mẹ hướng về bầu sữa

Ôm ấp con gian khổ không về

Đến với mẹ tìm về nhân nghĩa

Những tín đồ ôm ấp chở che.

 

Trên cao xanh là mẹ Âu Cơ

Bên cạnh mẹ - Phủ Giầy mẫu mẹ

Dù xa đâu nơi chân trời góc bể

Vẫn hướng về quê mẹ - Phủ Giầy.

 

 
Tác giả: Lê Đức Khải – Thái Bình

 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
THAM QUAN CÔN SƠN

 
 

Tôi đến Côn Sơn một ngày nắng đẹp

Thăm quê hương người anh hùng Việt Nam

Một dãy núi đồi trùng điệp mênh mang

Xanh núi, xanh cây, xanh trời, xanh nước.

 

Tôi hỏi thông – thông ơi bao tuổi

Mà dáng cây như ngọn giáo dài

Ở với đá, lá vẫn xanh như đá

Nhựa vẫn dồn làm nứt cả thịt da.

 

Tôi hỏi suối: Suối mấy nghìn năm tuổi

Mà nước trong không vẩn đục bụi trần

Tiếng róc rách từ trong lòng đất

Nguồn từ đâu? Nước chảy hương thơm.

 

Trên đỉnh thạch bàn lộng gió bốn phương

Có trúc, có thông, trời hồng sắc đỏ

Cả ánh trăng và màu trong của gió

Có dáng người ngồi đánh cờ đêm trăng.

 

Ao ước từ lâu, nay được đến Côn Sơn

Tôi hiểu thêm một cuộc đời Nguyễn Trãi

Gươm bốc lửa trên đường phò Lê Lợi

Hồn sáng trong, cùng năm tháng đời trong.

 

 

 
Tác giả: Lê Đức Khải – Thái Bình

 

 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
VIẾNG CỤ NGUYỄN DU

 
 

Ba trăm năm đến bây giờ

Lệ rơi thấm đẫm trang thơ kim kiều

Trí – Nhân – Đức – Dũng – Tâm – Yêu

Qua thơ của cụ phiêu diêu lòng người

Tiên Điền, yên nghỉ một đời

Tiếng thơm lừng lẫy đất trời năm châu

Ngàn sau, đến tận ngàn sau

Nguyễn Du sống mãi cùng câu thơ Kiều.

 

 
Tác giả: Nguyễn Thị Mùi – Thái Bình

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
MỘT LẦN ĐẾN HUẾ

 
 

Anh một lần đến Huế cùng em

Hương Giang xanh như giải lụa mềm

Tiếng ai vậy dịu hiền như hơi thở

Ơ sao em? Anh thấy mình bỡ ngỡ

Đến với em rồi ôi thực hay mơ.

 

Tự Đức ơi! Nhà vua – Nhà thơ

Biết nỗi ông đau đến tận bây giờ

Bên vận nước, bên tình đời oan nghiệt

Với Minh Mạng – Một con người Trác Việt

Đời tôn vinh ông, nhà bác học - làm Vua.

 

Em đưa anh thăm nơi ở các phi xưa

Bao cô gái sắc tài tuyệt thế

Phải chôn tuổi xuân trong điện đài cung quế

Thèm khát một tình yêu, thèm khát một khoảng trời

Đi bên anh thấy em hay cười

Sao em nỡ vô tình thế nhỉ?

 

Vương triều xưa mới xa ta nửa già thế kỷ

Mà cuộc đời vần xoay

Huế tình yêu – Huế mộng mơ ngày nay

                                    Khi sánh bước bên anh

                   đến chợ Đông Ba

                                                            mua quà ngày cưới

Em vã nước sông Hương lên anh mát rượi

Nước vẫn trong xanh soi gương mặt cuộc đời

Giờ là lúc anh muốn nghe em cười

                                       Mà sao em …

                                                                   sao vậy?

 

 

 
Tác giả: Trương Thế Chí – Thái Bình

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
VỀ HUẾ ĐI EM

 

Về Huế đi em! Về Huế cùng Anh

Dìu dặt Hương Giang thuyền buông mái đợi

Huyền diệu chuông ngân chuyện tình Thiên Mụ

Yểu điệu Kim Luông áo tím khép hờ.

 

Về Huế đi em! về xứ mộng mơ

Thăm núi Ngự Bình/ Thuận An biển đợi

Lăng Tự Đức lung linh huyền thoại

Tấp nập Tràng Tiền, rộn rã Đông Ba

 

Về Huế đi em! dìu dặt câu ca

Khúc nam ai nam bình thương thương quá

Vin cành trúc mướt xanh vườn Vỹ Dạ

Thương nhớ hoài tu hú gọi đồng xa

 

Về Huế đi em! cung điện nguy nga

Hoàng cung một thời – Cố Đô muôn thưở

Chưa đến Huế như còn vương vấn nợ

Bởi Huế quê mình - Huế đẹp … Huế Thơ

                                        Về Huế đi em!

                                                              Huế đợi

                         Anh chờ.

 

 

 
Tác giả: Phạm Thanh An – Thái Bình

 

 

 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
CÙNG EM THĂM HUẾ

 

Cùng em trở lại Huế xưa

Nhớ Hoàng cung các triều vua … một thời

Huế xanh, xanh đất xanh trời

Thuyền ai buông mái lững lờ Hương Giang

Còn đây gác tía lầu vàng

Các Công Nương, các ông Hoàng giờ đâu?

Thẫn thờ dạo bến Văn Lâu

Giật mình tưởng bóng người đâu vẫn còn

Một vùng nước nước non non

Chia tay Huế - Hẹn sẽ còn vô thăm.

 

 
Tác giả: Trịnh Hồng Nhạn – Thái Bình

 

 

 

 

 

 

 
* * *

 

 
PHÁC THẢO NHA TRANG

(Nha Trang qua đêm, qua nắng, qua nỗi nhớ)

 

Biển thổi hơi đêm, qua những bức tượng đá vô hồn

Nha Trang lặng, mắt đèn vàng thao thức

Những đôi lứa tay trong tay rạo rực

Miệt mài điêu khắc hồn đêm.

 

Biển dạt dào xanh, thả sóng xích vào bờ

Nha Trang cong như hàng mi e lệ

Em gửi gì anh cái nhìn trong trẻo thế

Nẵng vỡ òa, mảnh nhớ cứa vào anh.

 

Anh phác thảo Nha Trang trong tưởng tượng

Mười năm rồi “tiếng sóng” gọi tên em

Giờ ngập ngừng anh lẫn lạ vào quen

Lại phác thảo Nha Trang bằng nỗi nhớ.

 

 
Tác giả: Nguyễn Quốc Huy – Thái Bình

 

 

 

 

 

 

 
* * *

 
 

 
ĐÀ LẠT CHIỀU NAY

 

Chưa một lần lên thăm thành phố

Lên với em rồi anh vẫn ngỡ chiêm bao

Đà Lạt ơi không một chút ồn ào

Mà êm dịu ngọt ngào thơ mộng lạ.

 

Bốn mùa hoa bốn mùa cây trĩu quả

Chia tay em rồi quên sao được những nàng tiên

Tay che ô cười má lúm đồng tiền

Mắt e lệ nép mình bên hàng thông cổ thụ.

 

Về đi em ngồi bên Thung Lũng Tình Yêu - đêm về khó ngủ

Đưa anh về đồi thông cũ - nơi chúng mình gặp nhau

Đừng gợi lại nỗi đau bên hồ than thở

Thác Prenn xa rồi vẫn nhớ

Đà Lạt chiều nay, xanh trong mưa.

 

 
Tác giả: Trương Thế Chí – Thái Bình

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
ĐÀ LẠT VẮNG EM

 

Vắng em Đà Lạt chiều nay khác

Anh dựa vào thông đứng hững hờ

Trời đất cao nguyên mơ mộng quá

Ngàn hoa đua sắc vẫn hoang sơ

Anh men thung lũng về than thở

Lại nhớ em nhiều, nhớ ngẩn ngơ.

 

 

 
Tác giả: Đặng Văn Mong – Thái Bình

 

 

 

 

 

 

 
 

 
* * *

 
 

 
BIỂN THÙY VÂN

(Ngày đẹp Vũng Tàu)

 

Em đến thăm anh vào ngày hè đẹp nắng

Bãi biển Vũng Tàu – bãi tắm Thùy Vân

Biển dạt dào vô tận đến mênh mông

Mà sao lúc hoàng hôn về gần vậy

Bãi Thùy Vân như một người con gái

Sao em tìm, tìm mãi lại là anh

Em đã yêu từng ngọn gió trong lành

Từng đợt sóng bạc đầu màu xanh trong của biển

Sáng bình minh vầng dương bừng thức gọi

Buồm xa khơi trong ảo mờ sương khói

Tàu nhổ neo giữa nước trời lẻ loi

Chỉ có biển hiền hòa bên em mãi thôi

Em lặng lẽ ngắm nhìn anh lặng lẽ

Mỗi chiều tà biển đã đến cùng em

Biển xa xanh sao trong sáng dịu êm

Nói hộ tình em, tình yêu khi xa biển.

 

 

 
Tác giả: T.T.L – Thái Bình

 
   

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
 GIÓ CẦU MỸ THUẬN

 

 

Cầu Mỹ Thuận một chiều hè tôi đến

Gió nhẹ đưa vờn mái tóc em bay

Gió mát dịu ơi cơn gió miền tây

Thoảng trong đó, vương hương mùa quả chín

Tà áo bà ba khép hờ che làn gió

Xa Mỹ Thuận rồi còn lưu luyến nhớ miền tây

 

 

 
Tác giả: Thanh Nhàn – Thái Bình

 
   

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
 

 
PHÚ QUỐC QUÊ EM

 

Anh chưa tới quê em

Đã nghe dồn tiếng sóng

 

Biển xanh xanh đến lạ đời

Ngàn năm ai lọc vẫn ngời ngời trong

Anh qua vạn núi ngàn sông

Chiều nay neo lặng giữa lòng bến yêu.

 

Đợi em tím cả nắng chiều

Thương em năm tháng đã nhiều khổ đau

Máu xương nhuộm đỏ đất nghèo

Bão giông khói lửa sắc màu vẫn thơ.

 

Chiều nay trên bến Dương Tơ

Mênh mông biển ngọc nắng mơ mơ vàng

Thuyền về cá bạc đầy khoang

Thuyền đi muôn ngả nghĩa tình trăm quê

Trái thơm chín cả trưa hè

Chợ đông phố mới, bạn quê tìm hàng.

 

Đời vui nay đã sang trang

Tiêu xanh cọc tháp - Điều vàng trĩu cây

Lung linh hạt ngọc trên tay

Chắt từ lòng biển, quà này tặng anh

 

Một ngày đến với đảo xanh

Ngàn năm con sóng trong anh vỗ bờ …

 

 
Tác giả: N.G.Ư.T Đỗ Đình Trọng – Thái Bình

 

 

 

 

 

 
* * *

 

 
NGHE EM HÁT

 

Nghe em hát bài “ Dấu chân phía trước”

Vẳng như hồn sông núi ngàn năm

Từ cái thủa hồng hoang dựng nước

Bốn nghìn năm đất Việt hôm nay.

 

Bao bàn chân là dấu chân phía trước

Của ông cha để lại nước non này

Từ văn hóa Đông Sơn đến trống đồng Ngọc Lũ

Kết tinh thành con lạc cháu hồng.

 

Em có thấy trên cánh đồng khô hạn

Đất miền trung gian khó quanh năm

Em có thấy dải đồng bằng Nam Bộ

Mùa lũ về nước lụt trắng băng băng.

 

Những cơn gió làm cánh cò tơi tả

Quặn thắt lòng cơn đói bốn lăm

Em có hiểu cha ông mình đánh giặc

In dấu chân mỗi ngọn núi dòng sông.

 

Như lịch sử đầy hoa và máu

Bạt vía thù, kinh hãi đến ngàn năm

Trong thấp thoáng triệu bàn chân phía trước

Có Bà Trưng, bà Triệu cưỡi voi.

 

Có cờ lau Hoa Lư đuổi giặc

Chiếu rời đô đời Lý ngàn năm

Có Hưng Đạo hóa mình thành Thánh

Gốc là dân kế sách lâu bền.

 

Có Lê Lợi với Hồ Hoàn Kiếm

Cáo Bình Ngô; Nguyễn Trãi hóa vi thần

Vua Quang Trung áo bào nhuộm đỏ

Đón mùa xuân trong trận thắng lẫy lừng.

 

Và hôm nay mỗi bước ta đi

Có dấu in dép lốp Bác Hồ

Người đi suốt chiều dài lịch sử

Khắp năm châu vẫn in bóng quê nhà.

 

Mang ánh sáng thắp ngời chân lý

Không có gì hơn Độc lập - Tự do

Hôm nay đây em ơi có hiểu?

Chúng ta đi theo Bác dưới quân kỳ.

 

Đang bước tiếp cùng triệu hồn dân Việt

Mãi rạng ngời lịch sử núi sông

Để sáng mãi lửa hồng đất Việt

Để cháu con ca khúc khải hoàn.

 

 

 
Tác giả: Đoàn Hữu Phước – Thái Bình

 

 

 

 

 
 

 
 

 
* * *

 
LỤC BÁT CHẮP VẦN

 

Ai về nhặt cánh bằng lăng

Cho trời nhạt tím, cho lòng vợi đau

Ai về nhặt chút hương cau

Cho trầu không vẫn nguyên màu trầu không


Ai về ngắt sợi nắng nồng

Để con diều sáo .. tầng không lượn nhào

Ai xui đất thấp trời cao

Cho con ếch lại kêu vào kêu ra

Ai làm hoa gạo tháng ba

Mải mê xuyên đám cỏ gà cỏ may

Ai người chưa uống đã say

Để câu lục bát hôm nay vẫn còn…

So dây tính cuộc vuông tròn

Vẹn nguyên một tấm lòng son, hỡi người!

 

 
Tác giả: Vũ Đình Tùy – Thái Bình

 

 

 

 

 

 

 
* * *

 
 

 
CHÀO BẮC KINH

 

Vượt hàng ngàn cây số

Ta đến với Bắc Kinh

Đế đô bao ngàn tuổi

Huyền diệu và lung linh

 

Ta đến với Bắc Kinh

Trạm vào dòng lịch sử

Ôi vạn lý Trường Thành

Oai hùng vạn tinh binh

 

Ta đến với Bắc Kinh

Thăm cố cung tử cấm

Ngàn vạn phòng hoa lệ

Hương quyện mãi theo mình

 

Ta về với Bắc Kinh

Hẹn một ngày trở lại

Nơi đế đô vĩ đại

Chào nhé xa Bắc Kinh.

 

 

 
Tác giả: Lê Thị Liên – Thái Bình

 

 

 
 

 
* * *

 
 

 
TÌNH BIỂN – TÌNH ANH

 

Có một điều chắc anh không nhận ra

Heo may mùa này thật dài hơn mùa trước

Có một điều chắc anh không nhận được

Đông thường ở lại khi xa cách bởi người đi.

 

Chỉ nỗi nhớ anh làm nặng đôi bờ mi

Lưu ly nở gửi hương bay theo gió

Nói hộ lòng em người con gái nhỏ

Anh có ấm lòng mỗi khi gió thoảng qua.

 

Nghe anh kể biển thật lắm phong ba

Sóng dữ dội và hờn ghen làm môi anh mặn chát

Nắng chói chang làm màu áo anh bạc

Sương lạnh buốt người mỗi buổi sớm tuần tra.

 

Nhưng anh yêu – yêu cả biển xa

Vẫn ngọt lắm môi anh vị biển mặn

Yêu màu áo xanh bốn mùa bạc nắng

Nỗi nhớ nhiều gửi nặng cánh hải âu.

 

Anh có hiểu thời gian dù dài lâu

Ở nơi em vẫn một niềm ngóng đợi

Khi đông qua một sớm mùa xuân mới

Anh trở về - Đào nở đầy môi em.

 

 

 
Tác giả: Giang Thị Lan Anh – Thái Bình

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
KHÔNG ĐỀ

 

Xào xạc gió mùa đông

Sân trường vắng, cây rì rào vẫy lá

Những chiếc lá khô đầu mùa tơi tả

Người yêu xa thương, anh nghe thấy không?

 

Muốn giữ thầm trong hương gió cho anh

Vòng tay yêu thương, nụ hôn nồng thắm

Gửi cho anh những giận hờn, chờ mong, nhung nhớ

Người yêu xa thương, anh có nhận được không?

 

Em thèm khát đôi cánh của loài chim

Bay đến tìm anh trong phút giây cồn cào nỗi nhớ

Được bên anh trong vòng tay rộng mở

Được ấm lòng trước ngọn gió mùa đông

Người yêu xa thương, anh có muốn thế không?

 

 
Tác giả: Lê Thị Thoa – Thái Bình

 

 

 

 

 

 
* * *

 
NÓI CÙNG ANH

 

 

Chân anh gửi lại – giữa lưng đồi

Trận đánh ấy suốt đời anh vẫn nhớ

Rời cây súng, tay cầm đôi nạng gỗ

Mẹ đón anh – đôi mắt mẹ ướt nhòe.

 

Khi tan giặc, giờ nghỉ hưu ở lại

Đôi nạng gỗ đỡ dìu anh năm tháng

Mặc ai đó vùn vụt xe loang loảng

Anh chỉ cười: Chuyện đó tính mà chi.

 

Khắc khoải, xót thương đồng đội không về

Vẫn nằm lại nơi chiến hào năm ấy

Về nghĩa trang xưa? hay còn ở lại?

Mưa, lũ rừng, phần mộ có còn không?

 

Bao năm rồi anh vẫn nhớ vẫn trông

Máu đồng đội trên lưng đồi nhuốm đỏ

Anh cứ tự thấy mình như mắc nợ

Phải làm gì để trả nghĩa các anh

 

Dẫu mai đây khi con cái trưởng thành

Chúng có thể quên những ngày khói lửa

Em sẽ nhắc mỗi ngày cho chúng nhớ

 
Như nhớ về đêm ấy: Nói cùng anh.

 

 

 
Tác giả: Nguyễn Thị Mùi – Thái Bình

 

 

 

 

 
 

 
 

 
* * *

 
KHI MÀ TA YÊU NHAU

 

Khi mà ta yêu nhau

Đất ơi!

Anh thấy em tốt tươi màu mỡ

Em cho anh mùa lúa, mùa khoai

Em cho anh bốn mùa hoa nở

Anh nguyện sống bên em - trăn trở

Cho hạt nẩy mầm, cho màu xanh trong mơ.

 

Khi mà ta yêu nhau

Nước ơi!

Anh thấy em ngọt ngào mát dịu

Em rơi tự trên trời

Hay chảy trong lòng đất

Trong cuộc sống đời thường

Anh chẳng bao giờ để em đi mất.

 

Khi mà ta yêu nhau

Người ơi!

Ta thấy người ở quanh ta

Người là mẹ là cha

Người là chồng là vợ

Người là anh là em

Người là ta là tất cả đồng bào

Ôi cái hôn - Để cho người ta say biết bao.

 

 

 
Tác giả: N.G.Ư.T Đào Hữu Lượng – Thái Bình

 

 

 

 

 

 
* * *

 
KỶ NIỆM

 
 

Một buổi trưa hè nắng chói trang

Trải trên đồng lúa chín thêm vàng

Đường trưa ai bước chân nhộn nhịp

Chuông nhà thờ điểm … tiếng ngân vang.

 

Gặp người con gái tuổi đôi mươi

Tóc kết đuôi sam đẹp nụ cười

Thẹn thùng nghiêng nón em chào hỏi

Hồng hồng đôi má đẹp làn môi.

 

Bà con hàng xóm mách riêng tôi

“Con bé” nó ngoan – nết đẹp người

Giá thầy “chưa có” xin làm rể

Thì thật là mừng cho cả đôi.

 

Một buổi trưa hè nắng chói trang

Như đồng lúa chín - chín thêm vàng

Chia tay, em gái ra đồng lúa

Trống trường đã điểm tiếng ngân vang.

 

 
Tác giả: Nguyễn Ngọc Kiểm – Thái Bình

 

 

 

 
 

 
 

 
* * *

 
CHUYẾN ĐÒ SANG SÔNG

 
 

Bồng bềnh em lái đò ngang

Sông sâu chảy xiết nắng chan mạn thuyền

Gió ào xoáy nước triền miên

Vững lòng em lái con thuyền sang sông

Năm nào chẳng khỏi gió đông

Buốt lòng lạnh giá bâng khuâng mái chèo

Nước xuôi, đò chớ xuôi theo

Đau lòng em lái mái chèo uốn cong

Gian nan bến nước dòng sông

Nhưng vui, vui lắm khách đông qua đò

 

Bao nhiêu những nỗi âu lo

Mỗi năm một chuyến như đò sang sông

Dù cho có nổi gió đông

Sông sâu, biển cả vẫn không sờn lòng

Dù cho nước đục, nước trong

Xoáy trong bão táp, cuốn dòng sông theo

Con thuyền tri thức gieo neo

Dập dềnh sóng vỗ trườn leo tới bờ

Nặng lòng với lớp tuổi thơ

Thuyền em lái, cập bến bờ vinh quang.

 

 

 
Tác giả: Ngô Minh Hưng – Thái Bình

 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
* * *

 
LỜI MẸ RU

 
 

Ngọt ngào một khúc ca dao

Mẹ ru con ngủ lao xao trưa hè

Vườn xanh rộn rã tiếng ve

Nắng hè cháy cả đồng quê lúa vàng.

 

Lời ru của mẹ mênh mang

Cánh cò trắng bãi bạt ngàn non xa

“Cánh cò bay lả bay la

Bay từ cửa phủ bay ra cánh đồng”

Mẹ ơi con thấu hiểu lòng

Gian nan vất vả trông mong tháng ngày.

 

Trong vòng tay mẹ đủ đầy

Niềm vui hạnh phúc ngày ngày con yêu

Mẹ ơi! Thương mẹ nhiều nhiều

Bao nhiêu lam lũ, bao nhiêu tháng ngày

Khi là cơm hẩm cà ôi

Cánh cò lăn lội sớm chiều vì con

 

Cỏn con một miếng trầu cay

Cũng không có nổi những ngày mẹ vui

Bao nhiêu cay đắng ngọt bùi

Chìm sâu mắt mẹ, rạng ngời nơi con!

 

 
Tác giả: Đào Hải Lý – Thái Bình

 
 
* * *

 
EM CÓ VỀ TRƯỜNG XƯA ?

 

 
(Nhân đọc “ Lá thư cuối cùng”

 
 Đăng trên báo Thái Bình ngày 26/ 2/ 2013 của nhà báo Phạm Viết Thanh lược ghi.

 

 

Mùa phượng này em không về trường nữa

Ve cũng sầu, phượng đỏ có ai không ?

Trường lớp, thầy cô … chỉ còn là ký ức

Bạn bè em … ai nhặt lá bên thềm.

 

Anh vẫn thấy bóng em bên cửa lớp

Đếm lớp mình bao bạn học hôm nay

Nghe thầy giảng bài thơ sáng nay học

Chỗ ngồi kia … sao lại trống chỗ mình ?

 

 Em có về cùng các bạn ra chơi

Sau tiết học cả một trời mong đợi

Chạy nhảy, đùa nô, vui cho thỏa thích

Ôi tuổi học trò ai chẳng vô tư …

 

Anh lại thấy em bước vào trong lớp

Vụng xem sổ đầu bài có còn đọng tên em

Vẫn còn đây lời cô phê hôm trước

Bạn M.A mới nghỉ tiết hôm nào ?...

 

Em gái nhỏ bé ơi, em có biết

Lời trăng trối của em – bão tố bao lòng

Em đã sống những ngày tươi đẹp nhất

Em ra đi có thanh thản cõi lòng ? …

 

Anh vẫn biết em chẳng hề muốn nghỉ

Nhưng bệnh tình buộc em phải ra đi

Đau lòng lắm anh chỉ mong em hiểu

Chẳng thầy cô nào muốn trò nghỉ như em …

 

Lá thư cuối cùng – lá thư bất tử

Em gửi lại cho đời này lẽ sống tình yêu

Đọc thư em anh càng thêm thấu hiểu

Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình ./.

 

 
                                                                                            Đêm 28/ 2/ 2013

 
Tác giả: Vũ Viết Toản – Thái Bình

 
CHÚC XUÂN

 

 

Tóc bạc neo lòng phơi phới xanh

Nồng nàn tâm thắm máu kiên trinh

Hào sảng tiếng cười nâng vầng trán

Ngẩng cao đầu bạc giữa đầu xanh

Nôi nghĩa nồng nàn tràn hạnh phúc

Đường thành phơi phới tới xuân vinh

Nâng chén tân xuân bừng sinh lực

Kính phúc khang ninh lộc thọ thành.

 

 

 

 

TẶNG VỢ

 

Dẫu đời đã xế hiên tây

Trí bền vai vẫn gánh đầy cam go

Tóc mây từ buổi hẹn hò

Dãi dầu sương gió bây giờ vẫn xanh

Bầu tim thắm máu kiên trinh

Đêm hàn giữ lửa có anh bên mình

Sắc son tình nghĩa đá vàng

Cùng anh trèo chống đò sang bến thành

Buôn chùng mái tóc neo xanh

Gió sương đâu dễ dãi thành hoa dâm

Tay đan tay xếp tảo tần

Mồ hôi thấm mỗi dấu chân lần hồi

Lửa tâm ánh mắt vẫn ngời

Vân tha thiết một khoảng trời bình yên

Dẫu rằng đời chẳng nên danh

Thiện chân vân giữ cao thanh tấc lòng

Cánh cò lặn lội bờ sông

Gian nam gắn bó thủy chung nghĩa tình.

 

 

 

                                               Tháng 2/ 2014

 
                                           Tg: Thanh Trường Giang – Thái Bình 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
……………………………………………………………………………

 
 

 
Còn nữa ….

 

 
 

 

 


 
 

 
 

 
 



 
 


 
 

 
 

 
 

 



 

 
 

 
 

 
 

 
 

 


 
 


 
 

 
 

 
 

 
 


 
 

 


 
 

 
 

 

 
 

 
 

 

 
 

 
 

 
 

 
 

 
 
 
VIDEO
 
DẤU CHÂN LỮ KHÁCH
 
ĐẶT TOUR
Booking tour:

(Km 13 + 200 Highway 10 Tan De, Thai Binh province)
 
Tel/ Fax: (0227) 3635.575
  Mobile: 0904.254.166 - 0982.675112       
             
 
QUẢNG CÁO
 
LIÊN KẾT WEB
 
THỜI TIẾT
 
GIÁ VÀNG
Loại Mua Bán
SBJ
SJC
 
TỶ GIÁ
USD
GBP
HKD
AUD
CHF
JPY
CAD
SGD
EUR
NZD
THỐNG KÊ
Lượt truy cập: 2622579
Đang trực tuyến: 71
 
 
 
Copyright 2010/ nhutruongtour *All rights reserved
TRUONG THUAN TOURIST CO., LTD
Address: Bach Thuan Garden Village – Thai Binh Province
(Km 13 + 200 Highway 10 Tan De, Thai Binh Province)

Tel/ Fax: (0227) 3.635575 *Mobile: 0904.254166 - 0982.675112
Email: nhutruongtour@gmail.com - Website:
http://www.dulichtruongthuan.com